Hồi ký tháng 7: Tư tưởng Tỷ phú và Giáo dục Phật Giáo góc nhìn của Tôi


– Tôi luôn muốn là người Giàu có, đúng, không sai vì tôi theo đạo phật, muốn làm nhiều điều thiện cho nhiều người để được nhận lại trả quả, thù thắng từ Phúc, từ Đức…

– Tôi đã sẵn sàng trở thành người có tư tưởng Giàu có, đúng – đã sẵn sàng.

– Tôi luôn nghĩ cách để tiền bạc phải sinh sôi cho cuộc sống ngày mai của tôi và gia đình của tôi.

Chỉ bởi từ nhỏ tôi và anh em tôi xuất thân nghèo khó, cha mẹ đều nuôi dậy anh em tôi phải chăm chỉ học hành, đỗ đạt, làm ăn nghiêm túc.

Cái xuất thân đó chỉ làm tôi hiểu rằng phải chăm chỉ và nghiêm túc trong việc tiền bạc. Tuy nhiên, sau nhiều năm làm ăn thất bại có, thành công chút ít có, tôi nhận thức được rằng muốn làm giàu không thể chỉ có chăm chỉ làm ăn.

Làm sao khẳng định được chỉ chăm chỉ mà có thể thành giàu có được, cũng chẳng phải tại Số trời cho gì cả. Đó là những điều làm tôi khó nghĩ, đối nghịch lại điều nhà trường dậy, Cha mẹ đã dậy.

Tôi luôn nhìn thẳng vào cuộc sống của mình và của nhiều người, thậm trí đem so sánh với những điều Phật giáo dậy. Mới thấy đơn giản “Nếu muốn từ bi hỷ xả” giúp được nhiều người thì bản thân phải mạnh mẽ, nhất là giàu có, cường thịnh, trí huệ hơn người mới mong giúp được nhiều người…

Hàng tỉ người trên trái đất này, ngày đêm phải làm Nô-lệ cho công việc, phụ thuộc vào nó để kiếm tiền nuôi sống bản thân hoặc gia đình, âu cũng là điều tất yếu của cuộc sống. Vậy họ có giàu không ? không – phần lớn là không hoặc sống nghèo túng, gần như nghèo vẫn hoàn nghèo.

Tôi và nhiều người khác an nhàn hơn, thảnh thơi hơn, nghỉ ngơi, đi mua sắm vậy họ là ai – người giàu có, người giàu không cần cật lực đi kiếm tiền. Vì sao lại có nghịch lý này.  Tôi thì thấm nhuần đạo lý Phật giáo nên việc mua sắm là không nhất thiết phải có, giản dị, tiết kiệm , chỉ mua những thứ thật cần thiết làm phương tiện cho tương lai. Người nghèo thì mua sắm những thứ hôm này và thường chi tiêu vượt quá mức thu.

Chúng ta thường nghĩ đơn giản, có lao động thì mới kiếm được tiền và nhờ đó mới nuôi sống bản thân, điều này không sai, đương nhiên chuyện ít hoặc nhiều tiền, nếu biết chi tiêu tiết kiệm hợp lý, cân bằng giữa thu và chi thì bạn sẽ có 1 cuộc sống hoàn toàn đầy đủ, không lo sợ thiếu thốn.

Người giàu luôn có cuộc sống lo đủ vì họ biết cách sống và làm việc khôn ngoan, tận dụng thời gian lao động hiệu quả, tận dụng nhiều quan hệ, lợi thế của kỹ năng sử dụng phương tiện tinh sảo. Họ không trực tiếp làm việc mà thuê người khác làm thay (nói đúng hơn, họ buộc đồng tiền phải làm thay họ, sinh sôi nảy nở cho họ). Vậy người giàu có phải làm cật lực không ? có thể có, Tôi cũng đã từng làm cật lực để được 3 thứ sau:

– Kinh nghiệm, vốn sống quý báu để truyền thụ lại cho thế hệ sau, sẵn sàng chia sẻ không sợ hãi cho sự mất mát khi chia sẻ kiến thức cho đồng loại (cái đó do Phật giáo giáo dục tôi).

– Tiền bạc là thứ quan trọng, khác với nhu cầu hạnh phúc, tinh thần, hưởng lạc… và tôi luôn làm cho chúng có cả hai trong cuộc đời của tôi (hoàn toàn trái ngược với tư tưởng cổ hủ mà người nghèo nghĩ rằng: đã hạnh phúc thì chắc không giàu sang được, hoặc thù ghét người giàu do nghĩ rằng vì nó Giàu nó cướp tiền của người nghèo thật là nối suy nghĩ vô lý, tất cả những thứ đó tại tâm thức, nhận thức và năng lực của mình hết – Phật giáo giáo dục tôi như vậy).

– Trả quả lại cho người và trời những thứ: Tiền bạc, hạnh phúc, duyên phận nhờ vào sự giàu sang, thù thắng lợi lạc, Trí huệ do lao động cật lực nói trên mà thành nơi tôi. (cái đó cũng do Giáo dục Phật giáo đem lại cho tôi).

Tôi luôn cho rằng lao động cật lực, hết sức mình chỉ là cái tạm thời, trước mắt để thu lại được 3 cái lợi lạc nói trên, tôi luôn biết rằng rồi sẽ tới lúc buộc Tiền bạc phải đem lại thù thắng, lợi lạc và Giàu sang cho mình. Tiền bạc càng ôm việc và làm nhiều việc cho ta bao nhiêu thì ta càng đỡ phải làm việc bấy nhiêu.

Cũng chính vì cải lao động cật lực trên, tôi rút ra được điều khắc cốt ghi xương: “Nghèo túng, cùng quẫn luôn tìm cách đổi thời gian, công sức lấy tiền bạc. còn người giàu có luôn khác, họ biết cách đổi công sức thành những dạng khác mà vẫn đổi ra tiền, vẫn lấy được tiền – đó là Trí huệ, giáo dục, sức lao động của người khác, cách thức quản lý kinh doanh, vốn đầu tư từ tiết kiệm, quan hệ lòng tin và tôn trọng người có tư tưởng Giàu có”.

Khi tôi chưa có tiền, thì tôi phải lao động kiếm tiền, khi có dư ra khoản tiền thì tôi bắt đầu đầu tư, bắt tiền bạc kiếm lại tiền cho mình. Tôi luôn bắt đầu bằng 2 thứ:

– Mơ ước cao, xa, đẹp:

Tôi phải đẹp đẽ hơn, cao thượng hơn.

Tôi mong muốn thành tâm: mọi người trên đất nước tôi luôn khỏe mạnh, lo ấm, hạnh phúc, tran hòa, không biết đến tức giận, không biết đến hận thù, làm chuyện sằng bậy, không biết đến triến tranh vì kẻ thù luôn tự biết khiếp sợ trước đất nước cường thịnh… Chí ít thì nó cũng huy hoàng và đi về với thế giới A-di-đà-Phật như trong Kinh Vô Lượng Thọ.

– Mục tiêu cuộc đời:

Tự do kinh doanh, làm chủ vận mệnh của đời mình, tiền kiếm được do công sức bỏ ra, tổng tài sản phải không bị giới hạn bằng tỷ US$/ năm, không phải bỏ hết sức để chỉ kiếm tiền đủ sống.

(Tóm lại: không phải làm để kiếm tiền bạc nữa,Tiền bạc phải làm việc cho mình,  làm sao số tiền thu về phải lớn gấp nhiều lần so với số tiền phải bỏ ra chi dùng cho cuộc sống).

Giờ đây, tôi luôn suy nghĩ và tìm hiểu, nghiên cứu các loại hình lao động, sao cho hoạt động Kinh doanh thu được dưới hình thức nguồn thu Thụ động, không phải bỏ sức ra quản lý như: Bất động sản, cho thuê nhà, nhuận bút viết sách/hồi ký/ sở hữu trí tuệ sáng tạo, viết phần mềm xử lý các số liệu phân tích/thống kê trong các ngành quản lý kinh tế, đầu tư cổ phần nhỏ, lấy tiền từ đề xuất giải pháp CNTT hoặc đề tài khoa học công nghệ Vi sinh – gen di truyền … Lập kế hoạch kinh doanh hoạt động cho hệ thống dịch vụ cho thuê hạ tầng đào tạo Công nghệ và trờ đợi.

Tôi không còn phải tốn sức cho các hoạt động kinh doanh vì đã thực thi theo hình thức Thu nhập Thụ Động ít ai nghĩ đến điều này, bởi đơn giản từ nhỏ mọi người được dậy: “Không nên há miệng trờ xung, không nên thụ động , có làm mới có ăn” nghĩa là phải hướng tới nguồn thu từ Lao động Chủ động do sức lao động của mình bỏ ra.

Các bạn hãy nhớ “Tiền bạc là nỗi đau lớn nhất của cuộc đời, khi chúng ta không được dậy dỗ một cách đầy đủ, cẩn thận hoặc khi thất cơ lỡ vận”.

Tôi đã phải đi học và làm “vài năm đàng” ăn cơm Ấn, ngủ giường Ấn, Sống trên đất Ấn và đọc sách kinh Phật mới có thể thấu hiểu những điều này. Tôi rất trân trọng đất nước này vì những điều chứng ngộ được viết ra trên đây.

Chính vì vậy, giờ đây tôi nhận thấy Tôi có thời gian sẵn sàng để tiếp chiêu với khoa học mới, công nghệ mới đồ sộ hơn so với 2 thập kỷ đã và đang qua của Steve, của Bill, của Azure.

Hãy tham khảo:

– Tư tưởng làm giàu để trở thành Tỷ phú của tác giả T. Harv Eker.

Tìm đọc khai kinh kệ:

– Kinh Đại thừa – Thuyết Vô Lượng Thọ.

– Kinh A-di-đa và 48 đại nguyện của phật tổ.

Nam Mô A-di-đà Phật !

About thangletoan

Hallo Aloha

Posted on 25/07/2012, in Công nghệ và Giáo dục, Chính sách CNTT, Giác ngộ giáo dục, Giác ngộ giáo dục, Hồi ký tùy bút, Nhứng thứ phải nhớ - phải làm - không vợ la - con quấy, Phật giáo cánh cửa thứ 3 của NGHIỆP, Sống và đam mê khoa học. Bookmark the permalink. Để lại bình luận.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: