Bệnh “Ngộ nhận” là gì ? làm sao lại có bệnh này và cách chữa bệnh này ?


Trên đời hoạn lộ có rất nhiều cảnh đời và con đường mà mỗi người chọn để đi, để sống “ĐƯỜNG SỐNG” và cái nghiệp nó dẫn dụ đi theo “NGHIỆP DẪN” (hơi khó hiểu ở vế sau, nhưng mà có lẽ đúng vì chúng ta luôn có 2 vế để mà cân bằng).

Sống trên đời có 2 thứ chúng ta xét tới đó là:

Loại người thứ nhất: sẽ nói nhiều trước khi làm hoặc “chém gió” trước khi nghĩ và làm thực.

Loại người thứ hai: sẽ làm hùng hục trước khi nói hoặc “Trảm” trước khi tấu (ít có khả năng mắc bệnh, không bàn đến trong bài này).

– Tôi xin vẽ cách hiểu logic của những thứ nói trên như sau:

image

– Xét theo góc độ bệnh học: chúng ta có thể đổ lỗi về căn nguyên bệnh này là do Virus “Ngộ nhận”

Virus bệnh này ấp ủ thường trực trong mỗi suy nghĩ con người chúng ta, với những ai tỉnh táo, sáng suốt, mạnh khỏe tinh thần thì nó khống có điều kiện chuyển thành bệnh, với bất kỳ ai mụ mẫm, háo danh, mờ mắt chỉ cần có điều kiện là mắc bệnh ngay.

Các Cán bộ viên chức nào cũng mong muốn có bảng thành tích cá nhân vàng chóe để khẳng định khả năng sáng tạo, sự thông minh nhạy bén, khiếu diễn thuyết, tài viết lách, cuốn từ điển sống của tri thức, trình độ thuyết phục dẻo đến kiến trong lỗ cũng phải bò ra…

Muốn kết luận được tài năng của bản thân lại cần đến những người xung quanh nhận xét về mình, mà thái độ của thiên hạ vô cùng đa dạng:

  1. Người dĩ hòa vi quý lúc nào chẳng gật gù, nắm tay lắc lắc,
  2. Người giữ xã giao mỉm cười, nhìn xa ngẫm nghĩ,
  3. Người không muốn biểu lộ thái độ thì quay đi chăm chú làm việc khác,
  4. Chỉ một thiểu số người vì lý do sâu xa nào đó sẽ tán thưởng nồng nhiệt khen ngợi hết lời, tấm tắc lắc lư thế là cơn bệnh ngộ nhận bắt đầu phát tác tự nhiên hơn cả ruồi.

Những người ngộ nhận thấy tự tin hơn, khi gặp gỡ đồng nghiệp và cấp trên rất đon đả, chững chạc, trong đầu họ lăm lăm một số ý tưởng, chủ đề thu phát được qua các tần số tán gẫu công cộng, chỉ đợi dịp là thao thao bất tuyệt.

Hệ quả: vậy là đã có nhiều sếp cứ ngỡ rất tình cờ tìm ra nhân tài bèn tin cậy giao việc cho mặc sức thể hiện và ung dung đợi kết quả như ý trong khi những tài năng này lo toát mồ hôi hột chạy vạy nhờ vả anh em, bạn bè giúp đỡ làm hộ, viết thuê để cốt sao thành quả thật hoành tráng tương xứng với năng lực mà bản thân và cấp trên cùng ngộ nhận.

Tác dụng phụ:

Không ít trường hợp đã biết rõ mình nhưng cố tình “hình tượng hóa bản thân – nặn tượng”  cao lồng lộng bằng cách lo lót bằng cấp này nọ, thuê làm luận văn để đại từ nhân xưng có thêm mấy tiền tố đáng nể hơn. Một số người khác còn bào chế những tuyệt chiêu bằng cách quảng cáo, khuếch trương những quan hệ ảo. Họ thường đưa ra vài đại từ nhân xưng thân mật hoặc danh từ riêng kiểu:  cái tay Nguyễn Văn X này, ông anh Minh Z ấy, sếp Trần Y chứ gì… với giọng điệu người nhà, thậm chí còn lấy điện thoại di động ra bấm số gọi ngay, sau một lúc lại thanh minh tiếc rẻ anh ấy, sếp ấy chắc đang bận họp nên tắt máy (thực tế đọc được mấy cái tên này trên báo chí hoặc nghe ai đó kể chuyện có quen biết, thế là coi như bạn người cũng là bạn mình, “thế giới đại đồng “).

Qua kịch bản biểu diễn của bệnh nhân ngộ nhận ấy mà khối người lác mắt, cung kính nhờ cậy việc này việc nọ…

Xét trên khía cạnh nhân văn, người nào ngộ nhận về bản thân thì bất lợi trên đường sự nghiệp. Lý do là mình tự kỷ ám thị đến mức theo chủ trương duy ngã độc tôn, coi thiên hạ yếu kém, mãi đến lúc sực tỉnh mới ngấm sự chán ngán, suy sụp. Hơn nữa, để người khác ngộ nhận về mình thì hậu quả xấu cho cả hai bên: người được ngộ nhận càng đắc ý uống thuốc mê quá liều khó tỉnh, người ngộ nhận thì thất vọng bởi không chọn đúng mặt gửi vàng, lại còn hoang mang vì trình độ bản thân không phân biệt được thật giả, hay dở. Có những người chưa từng hiểu lầm về bản chất và năng lực của mình nhưng do vài lần được khen thành tích nhỏ như ong mật thành con chim công, thế là vênh váo tự hào coi mình bắt đầu gia nhập thế hệ thiên tài mới. Tất nhiên không phải ai cũng cả tin với lời khen như vậy nhưng do được nhiều lời khen lấy lòng quá đâm ra sung sướng, tự thấy mỹ mãn với mình.

Nguyên nhân bệnh thêm nặng:

Có thể kết luận rằng: khen ngợi không trung thực chính là nguyên nhân khiên cho bệnh ngộ nhận phát tác. Tăng bốc phỉnh nịnh là liều thuốc độc cực mạnh giết chết nhận thức chân chính. Ngỡ rằng đã tìm ra nguyên nhân gây bệnh sẽ có thuốc chữa trị, nhưng giời ạ, khó lắm! Làm gì có loại cân đo vi chính xác để xác định lời khen nào thật, giả? Có ai thừa nhận rằng những lời mình vừa nói là tâng bốc? Cho nên danh ngôn mới chua rằng: lời nói như tên, đã cắm vào tai ai, không tài nào rút ra được. Tất nhiên, cần có ngoại lệ cho những câu nói khiến cho người ta ngộ nhận, đó là những mũi tên vô hình tẩm mật ong rừng! Ngọt ngào lắm ai ơi!

 

Phương pháp chữa:

Rất ít thuốc để chữa, thuốc rất đắng tùy thuộc cấp độ bệnh nhẹ hay nặng và quan trọng “Tự vấn lương tâm và tự giác ngộ”:

  • Có thấy sai không ?
  • Có thấy cần quay đầu lại để làm lại mà không hối tiếc không ?
  • Có tự vấn lương tâm chua sót trước khi trở thành người có “Đạo đức giả” không ?

 

Thuốc chữa chỉ có tác dụng hiệu quả:

  • Khi thấy cảnh đời con người đau khổ, chỉ có cảm thông sâu sắc, chia sẻ với họ thật lòng, các bạn à: “sống trong đời sống cần có tấm lòng cao thượng  biết hy sình vì gia đình, người thân, bạn bè” mới không bao giờ còn cái bệnh Quỉ quái đó.
  • Trong lời ăn tiếng nói phải tử tế, trân thành và biết trân trọng mọi người

(từ cái nhỏ nhất đừng có văng tục chửi thề, ngay cả từ viết tắt chửi tục cũng vậy – vì cái tâm của bạn nó nghe được, nó cũng sẽ nhớ được, nó thành quen ở mồm “Khẩu thiệt” thì nó cũng có thể dẫn đến ở ý thức, nhận thức và hành động của bạn “nó là Vô thức ý” rồi dẫn tới hành sử thực tế của bạn. Đậy gọi là “NGHIỆP DẪN Ý” nhiều tai họa, tính mạng hiểm nguy chỉ bởi lời ăn tiếng nói, câu viết như vậy đó).

  • Đừng lười suy nghĩ, đừng lười lao động chân tay hay trí óc, hãy vận động để sáng tạo hãy học hỏi thay vì ngồi chỗ “Chém gió”, hãy làm việc cho dù “Chó cứ sủa đoàn người cứ đi”.
  • Không phải vì bạn đóng góp cho ai, cho xã hội nào, cho công ty nào được nhiều giá trị là vinh quang đâu, đừng lầm tưởng nay có thể là như thế này mai thế khác nhưng Lao động là vinh quang.
  • Hạn chế “Chém gió” khi có thể là tiết kiệm thời gian dành cho Lao động hoặc chỉ đúng với mục đích tôn cao giá trị của “Lao động là vinh quang”.

 

Chúc Cô gì, chú bác, anh chị em và tất thẩy Trời – người – các loài vật không mắc bệnh “NGỘ NHẬN” !

 

Trích báo:  Hà nội ngàn năm văn hiến.

P.S: Bài này không có trong báo sức khỏe & đời sống.

Tìm lại những ký ức và cảm giác thành công đã qua "ICT thắp sáng niềm tin"


Đúng là sau hơn 12 năm trải nghiệm các lĩnh vực khác nhau trong thế giới Công nghệ thông tin tôi mới có dịp thu lượm lại các mảnh đời, các công trình từ nhỏ tới lớn về công việc mình đã tham gia trong Cách mạng Công nghệ thông tin, Kinh tế và Giáo dục thời đại Số hóa.

Tôi thấy tôi nhỏ bé, lẽo đẽo đi sau và đứng sau mọi thứ thành công của những con người tôi mong muốn họ thành công.

Xét về khía cạnh nào đó thì Tôi là kẻ xúi giục và hẫu thuẫn cho họ đạt được mong ước thành công.

Vậy mà cảm giác cho tôi thấy ‘Thế vẫn còn ít lắm, hãy làm tiếp đi !’

(TS)Tối qua (18/4), Lễ tổng kết và trao Giải thưởng sáng tạo CNTT mang tên “ICT-thắp sáng niềm tin” đã vinh danh những cá nhân, tập thể có những đóng góp và chia sẻ tích cực cho người khuyết tật. Phó Thủ tướng thường trực Chính phủ Nguyễn Sinh Hùng đã tham dự buổi lễ trao giải thưởng.NgSinhHungtraoict.jpg

Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng trao thưởng cho nhóm sản phẩm CNTT vì người khuyết tật.

Hai sản phẩm đạt giải nhất là: Cổng thông tin điện tử của người khuyết tật Việt Nam của thí sinh Trịnh Công Thanh và Giáo trình điện tử hỗ trợ trẻ khiếm thính luyện âm, tập nói và rèn luyện tư duy của nhóm thí sinh Lê Hoài Bắc, Nguyễn Đức Hoàng Hạ, Lưu Khoa và Lê Thị Hoàng Ngân.

Tại buổi lễ, các giải thưởng chính thức đã được trao cho 3 nhóm sản phẩm: Nhóm các sản phẩm CNTT-truyền thông do người khuyết tật sáng tạo; nhóm các sản phẩm CNTT-truyền thông vì người khuyết tật và nhóm các sản phẩm, dự án của cộng đồng đóng góp vì người khuyết tật.dam-trao-ict.jpg

Thứ trưởng Vũ Đức Đam trao giải nhất cho thí sinh Trịnh Công Thanh.

Ông Vũ Đức Đam – Thứ trưởng Bộ Bưu chính Viễn thông cho biết: ’’Là thành viên của Ban giám khảo, tôi có cảm xúc đặc biệt vì đây là cuộc thi mang ý nghĩa nhân văn, ngay từ tên gọi là ’’ICT-thắp sáng niềm tin’’ cho người khuyết tật Việt Nam. Về mặt CNTT, so với các giải thưởng uy tín khác như Nhân tài đất Việt, Trí tuệ Việt Nam, cuộc thi này có sự khác biệt tương đối lớn. Đó là tiêu chí nhân đạo, động viên tinh thần vượt khó trong cộng đồng người khuyết tật. Tôi cho rằng, giải thưởng lớn nhất của cuộc thi chính là ý nghĩa Thắp sáng niềm tin trong cộng đồng này’’.

Ngoài ra, Ban tổ chức và Hội đồng giám khảo còn đề xuất Bộ Lao động Thương Binh và Xã hội tặng bằng khen vì tính chuyên nghiệp và sự thành công ở các giải quốc tế dành cho sản phẩm: “Từ điển ký hiệu giao tiếp của người khiếm thính” của nhóm tác giả đến từ Khoa Giáo dục đặc biệt-Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh (sản phẩm này đã từng đạt giải nhất của chương trình Samsung Digital Hope 2004 và Cúp vàng APITA 2006 Thái Lan).

Đặc biệt, với nhóm các sản phẩm, dự án của cộng động đóng góp vì người khuyết tật – là giải thưởng mang tính nhân văn cao, Ban tổ chức đã không chấm theo giải nhất, giải nhì mà tặng tới ba giải Đồng hạng cho ba trung tâm, cá nhân (theo danh sách dưới đây).

1. Nhóm các sản phẩm CNTT-TT do người khuyết tật sáng tạo:

Mã số HS

Tên sản phẩm

Nhóm thí sinh

Đạt giải

ICT-TSNT13 Cổng thông tin điện tử của người khuyết tật Việt Nam
Trịnh Công Thanh Nhất
ICT-TSNT06 Phần mềm đọc tiếng Việt Phan Anh Dũng Nhì
ICT-TSNT10 Phần mềm xác minh hoá đơn Mai Văn Quang, Ngô Thanh Vũ, Phạm Thanh Sơn Khuyến khích
ICT-TSNT28 Hướng dẫn người khiếm thị phương pháp dạy và tự học đàn ghitar Văn Vượng Khuyến khích
2. Nhóm các sản phẩm CNTT-TT vì người khuyết tật:
Mã số HS Tên sản phẩm Nhóm thí sinh Đạt giải
ICT-TSNT29 Giáo trình điện tử hỗ trợ trẻ khiếm thính luyện âm, tập nói và rèn luyện tư duy Lê Hoài Bắc, Nguyễn Đức Hoàng Hạ, Lưu Khoa, Lê Thị Hoàng Ngân Nhất
ICT-TSNT04 VnMobile Speech- Phần mềm đọc tin nhắn trên điện thoại di động Voice Message 1.0 Nguyễn Trung Thành, Nguyễn Đức Thiện, Bùi Quang Trung Nhì
ICT-TSNT19 AMIS

Ms. Marisa DeMeglio, Mr. Daniel Weck, Mr. Julien Quint, Avneesh Singh, Ms. Hiroshi Kawamura (Nippon Fd),

Tiến sĩ Dipendra Manocha (người khiếm thị Ấn độ, Giám đốc dự án DAISY for All Project),

Hoàng Mộc Kiên (người khiếm thị Việt nam),

Tiến sĩ Lê Toàn Thắng (Giám đốc kỹ thuật Công ty Informix Ấn độ).

Ba
ICT-TSNT24 Trình duyệt Sao Mai Trung tâm Sao Mai Ba
ICT-TSNT14 Trợ giúp giao tiếp Talk Helper Nhóm SV Đại học DL Đông Đô Ba
ICT- TSNT15 Phần mềm dạy và học Địa lý lớp 6 cho học sinh khiếm thính Bùi Thị Lâm, Kiều Văn Hoan, Nguyễn Thị Cẩm Hường, Trần Tuyết Anh, Đỗ Xuân Tiến Khuyến khích

Tặng bằng khen vì tính chuyên nghiệp và thành công quốc tế cho:

ICT-TSNT20

Từ điển ký hiệu giao tiếp của người khiếm thính

Cao Thị Xuân Mỹ, Nguyễn Minh Hùng, Trần Thị Vàng, Nguyễn Văn Khoa, Võ Minh Trung

3. Nhóm các sản phẩm, dự án của cộng động đóng góp vì người khuyết tật
Mã số HS Tên sản phẩm/Hồ sơ

Tên nhóm

Đạt giải

ICT-TSNT30 Sáng kiến UD CNTT tạo công ăn việc làm cho NKT Chi Cục Thuế Q1.TP HCM Giải đồng hạng
ICT-TSNT18 Trung tâm Tin học Tia sáng vì những đóng góp tích cực trong việc phổ cập và ứng dụng CNTT-TT cho cộng đồng người khuyết tật. Phạm Sơn Hà, Khúc Hải Vân Giải đồng hạng
ICT-TSNT27 PWD Soft nhằm tạo cơ hội cho người khuyết tật sáng tạo CNTT-TT hoà nhập cuộc sống. Đỗ Văn Du Giải đồng hạng
ICT-TSNT23 Cẩm nang tiếp cận CNTT cho người khuyết tật Trần Bá Thiện Giải khuyến khích
ICT-TSNT17 Vì một ước mơ xanh cho người khuyết tật Nhóm ước mơ xanh TP. Đà Nẵng Giải khuyến khích
ICT-TSNT12 Thiết lập mạng thông tin hỗ trợ bệnh nhân máu khó đông trên toàn quốc-tuyên truyền trong xã hội về bệnh máu khó đông Nguyễn Văn Thạnh Giải khuyến khích
  • Hoàng Hùng